Saturday, 20-04-2019
Tin mới
You are here: Home » Gia đình » Rớt nước mắt với chùm truyện mini Vu lan

Rớt nước mắt với chùm truyện mini Vu lan

Rớt nước mắt với chùm truyện mini Vu lan 1

Dưới quê học hành khó khăn nên mới lớp 2, thằng Út đã được gởi lên thành phố ở với chị Hai.

Lâu lắm mẹ mới ra thăm. Lần nào chị Hai cũng cằn nhằn vì mẹ cứ nhai trầu bỏm bẻm suốt ngày, lại vứt bã trầu lung tung. Lần nào cũng vậy.

Đưa mẹ ra bến xe về quê xong, chị Hai về thấy nhà vắng ngắt. Tìm mãi mới thấy thằng Út đứng khóc sau kẹt cửa, tay cầm mấy cái bã trầu khô.

(An Hạ)

Euro

Euro lần trước nhằm lúc má đang bệnh.

Nhà có mỗi cái tivi là đáng giá, ba đem cầm để thuốc thang cho má. Hễ đến giờ đá bóng trực tiếp, ba vừa lo canh thuốc vừa lắng nghe tiếng bình luận câu được câu mất ở tivi nhà hàng xóm.

Nhưng một năm sau, ba lại ra đi trước má.

Euro năm nay. Tuy không hiểu thế nào là bóng đá nhưng đêm nào cũng vậy, đến giờ má lại thức mở tivi và ngồi khóc một mình.

(Đặng Quang Vinh)

Nỗi niềm

Cái điệp khúc ấy má tôi nhắc hoài mỗi khi soạn tủ:

- Ba con không thích má cho ai quần áo cũ. Ổng nói: “Thà cho họ một số tiền, anh không thích hương áo em lại đưa cho người khác mặc.”

Giờ, hương xưa còn giữ lại, người xưa đã đi xa…

Chiều nay, má đẩy sang tôi mớ quần áo cũ. Tôi chọn một bộ cho chị bán cơm ở vỉa hè. Để rồi sau đó bao lần tôi phải ngoảnh mặt đi mỗi khi thấy chị ấy tất tả ngược xuôi trên hè phố – thấp thoáng bóng dáng của má tôi.

(Kim Thúy)

 Mùa thi

Ngày tôi thi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số, chờ tôi ngoài trường thi cả buổi, cốt để hỏi:

- Con làm bài tốt không?

Sợ ba nhọc lòng, tôi nói:

- Ba chờ ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được.

Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy “còi”:

- Ba con có đến không?

Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo:

- Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu.

Ngoại hấp hối, cà nhà dắt díu nhau về quê thăm. Ngoại mất. Từ thành phố, anh Ba đang dở mùa thi cũng vội về chịu tang.

Chị Hai lấy chồng quê ngoại, nhà cách có vài quãng đồng mà lại không về được. Bố chép miệng xót xa:

- Con gái là con người ta.

Mẹ gục đầu nức nở. Hơn hai mươi năm theo chồng xa xứ, đây mới là lần đầu tiên mẹ được về với ngoại. Mẹ cũng là con gái…

Rớt nước mắt với chùm truyện mini Vu lan 2


Giỗ ông

Sớm mồ côi, từ nhỏ anh em nó sống cùng nội trên rẻo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn nội nó quy tiên. Chú lấy lại căn chòi, khuyên:

- Mười bốn tuổi, lớn rồi, nên tự lập.

Anh em nó dắt díu nhau tha hương, lên thành phố sống ở dưới gầm cầu.

Trưa, phụ hồ về mệt, đói, giở nồi cơm, nhão như cháo, nó mắng:

- Đồ hư.

Con em mếu máo:

- Em nấu để giỗ nội.

Nó ngẩn người, chợt nhớ hôm nay là Vu lan, cũng tròn năm ngày nội mất.

Hồi ở quê, thường ngày nội thích ăn cơm nhão. Thế mà…

Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt:

-Ông ơi!


Lòng mẹ

Nhà nghèo, chạy vạy mãi mới được suất hợp tác lao động, Thanh coi đó như cách duy nhất để giúp đỡ gia đình. Nhưng ảo mộng chóng tan, xứ người chẳng phải thiên đường, Thanh chỉ còn biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư Thanh tô vẽ về một cuộc sống chỉ có trong mơ.

Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ.

Đêm. Chỉ còn mẹ. Hết nắn tay, nắn chân Thanh rồi mẹ lại sụt sùi. Thanh nghẹn ngào khi nghe mẹ nói:

- Dối mẹ làm gì. Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở con?

(Hải Âu)

 T. G (Nguồn: wap247.mobi)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top