Thursday, 19-10-2017
Tin mới
You are here: Home » Tâm sự » Tự ti vì không có khả năng làm mẹ

Tự ti vì không có khả năng làm mẹ

Em sinh năm 90, một cô gái một tỉnh lẻ miền tây lên Sài Gòn học với bao mơ ước, tuy ở quê nghèo khó nhưng luôn được sự quan tâm của ba mẹ nên em có cuộc sống tương đối tốt trong quãng đời sinh viên, dù em cũng phải đi dạy thêm rất nhiều. Em ý thức được tầm quan trọng của việc học, phải lo tương lai sự nghiệp và hơn hết do em khó có khả năng có con nên quyết tâm không yêu. Cuộc đời không ai nói trước được chữ ngờ, em đã gặp anh, sinh năm 87, từ thành phố khác lên Sài Gòn học như em, anh rất bình thường, thời sinh viên cũng phải đạp xe đi học, đi xe bus, nhưng qua bạn bè, em biết được anh có một gia đình rất khá giả, có thể lo lắng đầy đủ nhưng anh không đua đòi, tự mình phấn đấu. Nếu không biết, chắc ai gặp cũng nghĩ anh ở một vùng quê nào đó.

Tự ti vì không có khả năng làm mẹ 1

Yêu nhau như bao cặp đôi khác, ngoài thời gian đi học đi làm thêm, chúng em đều bên nhau. Anh yêu em chân thành, lúc nào cũng lo lắng, quan tâm đến em và gia đình em. Anh biết em khó có khả năng làm mẹ nhưng vẫn yêu, tôn trọng em, không bao giờ đòi hỏi đi quá giới hạn. Đôi lần anh có ngỏ ý xuống ra mắt gia đình em rồi xin phép ba mẹ đưa em về nhà anh, em đều từ chối bởi không biết tương lai có đến được với nhau không và cũng vì em có nỗi khổ tâm riêng.

Rồi anh ra trường trước em, đi làm, có lẽ do số phận nên công việc của anh chưa thật tốt mặc dù học rất giỏi. Anh ra trường trước em 1 năm, thời gian đó em cũng bước vào năm cuối, bao nhiêu khó khăn của sinh viên năm cuối làm em không toàn tâm toàn ý cho tình yêu, anh thì vẫn vậy, quan tâm em, chính sự quan tâm lo lắng của anh quá nhiều làm em thấy khó chịu và tụi em bắt đầu có những mâu thuẫn.

Em lúc đó một phần do áp lực, một phần do mẹ sợ em khổ, không muốn em lấy chồng xa, phần nữa do bạn bè tác động lấy chồng xa sẽ khổ, vì thế em chọn cách chia tay anh. Anh rất đau khổ, làm mọi cách níu kéo nhưng em vẫn giữ quyết định của mình. Sau gần 1 năm qua bạn bè, em được biết anh vẫn luôn dõi theo, yêu em, ngày em tốt nghiệp anh không hoa, không quà, không gì hết, lặng lẽ đứng nhìn từ xa. Em tuy biết nhưng vẫn thờ ơ.

Sau đó em đi làm ở Sài Gòn, đi khám bệnh và biết chắc chắn mình sẽ không thể làm mẹ, em rất buồn nhưng vẫn cố gắng mỉm cười, anh giờ đã về quê làm. Mọi chuyện cứ thể trôi qua, sau 2 năm chia tay, anh liên lạc, muốn quay lại, qua bạn thân của em, anh biết rõ tình trạng nếu đến với em sẽ thiệt thòi, nhưng anh vẫn quyết tâm. Trong suốt thời gian đó anh không yêu ai cả. Anh nói không có con thì sẽ xin con nuôi, chỉ cần được bên em anh mới hạnh phúc thật sự. Em hỏi anh có nghĩ cho gia đình không? Anh bảo ba mẹ luôn tôn trọng chọn lựa của anh.

Em không biết phải làm thế nào, tình cảm trong em vẫn còn nhưng không nhiều như trước, còn anh vẫn mãi vậy, âm thầm chịu đựng, lo lắng, quan tâm em. Em không biết rời xa anh là tốt hay quay lại bên anh thì anh mới hạnh phúc nữa, nhìn anh đau khổ mà em thấy mình có lỗi quá. Lời anh nói, quyết định của anh, lời hứa sẽ bảo vệ em của anh rồi có thực hiện được không, đến với nhau sẽ có nhiều khó khăn, em có nên đánh cược một lần không? Xin mọi người hãy cho em lời khuyên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top