Sunday, 19-11-2017
Tin mới
You are here: Home » Tâm sự » Tôi có phải là kẻ đa tình

Tôi có phải là kẻ đa tình

Tôi và Minh yêu nhau được 5 năm, hai đứa ngây thơ và chân thành lạ thường, giữa chúng tôi là một thứ gì đó chắc chắn hơn tình bạn nhưng không phải tình yêu. Chúng tôi vẫn đi chơi, quan tâm nhưng không ràng buộc, đều biết tình cảm của nhau. Đôi lúc chỉ dám thẹn thùng nhắn tin là tôi nhớ Minh. Những lúc đi học xa, bạn bè hay rủ tôi đi chơi, tiếp xúc với nhiều bạn gái khác nhưng tôi không hề lung lay chút nào và vẫn luôn nhớ đến em. Cộng với mối tình đầu trước đó kéo dài 2 năm, tôi đã tự cho mình là người chung tình.

Cuộc tình thứ nhất tôi chia tay vì người con gái ấy yêu người khác, cuộc tình với Minh kết thúc vì chúng tôi đã hiểu lầm nhau quá nhiều, một phần hơi khác nhau về cách sống. Trong khoảng thời gian dài lê thê và không rõ ràng với Minh, tôi đã dựa vào lòng người con gái khác, là bạn gái hiện tại của tôi, tên Hà.

Hà và tôi trước đây có nhiều năm là bạn bè, chính tình yêu với Hà đã làm cho mối quan hệ trước đó của tôi và Minh trở nên rõ ràng hơn và kết thúc. Thời gian quen Hà là lúc đẹp đẽ như bao cuộc tình mới chớm khác, khi chúng tôi “bỗng dưng thất nghiệp” và dường như dành trọn thời gian cho nhau. Chúng tôi cùng sinh ra ở thành phố, gia đình Hà mới chuyển đi vài năm gần đây. Có lần Hà về thăm tôi, cũng có lúc tôi ghé chỗ Hà chơi.

Chúng tôi nhắn tin và điện thoại cho nhau cả ngày, như thể tôi có thể làm như vậy cả đời. Tôi cũng nói với cô ấy như vậy, tôi đã nói rằng giờ tôi chỉ mong sao để dành được một số tiền cưới Hà, sẽ kiếm một mảnh đất xa trung tâm một chút để ở, hoặc thậm chí là về quê làm nông dù đều tốt nghiệp đại học, miễn sao được bên nhau là hạnh phúc rồi. 6 tháng trôi qua, mối tình ấy vẫn nguyên vẹn, trong sáng và đẹp diệu kỳ.

Sau một thời gian tích cực tìm việc, tình hình của Hà vẫn không có gì sáng sủa, tôi may mắn được nhận việc tại một công ty truyền thông, vô cùng bận rộn, các chương trình diễn ra liên tục, thậm chí chồng chéo. Vừa thức dậy vệ sinh, chưa kịp ăn sáng tôi đã ra khỏi nhà mà chỉ kịp nhắn lại một tin “thông báo” đã đi làm và ngày hôm nay sẽ rất bận nên không nhắn tin cho Hà được nhiều. Buổi tối 8 – 9h tôi mới về nhà, tắm rửa, ăn cơm xong cũng 10h. So với thời gian trước đó liên lạc với nhau liên tục thì “sự thờ ơ” này quả thật là tội nghiệp Hà, tôi cũng rất áy náy.

Vài ngày đầu làm việc tôi hơi áp lực và nhớ Hà kinh khủng, chỉ muốn được ở nhà tự do như mọi khi. Hơn một tuần sau, công việc của tôi càng lúc càng nhiều, tôi không thấy mệt mỏi mà càng thấy hứng thú hơn. Tôi chợt nhận ra mình không còn háo hức liên lạc với Hà nữa. Mỗi khi về nhà, tôi muốn ngồi liền vào máy tính để tiếp tục công việc, nhưng vẫn phải “nhắn tin bù” với Hà. Sao tôi thấy mình thay đổi nhanh quá. Trước đó tôi yêu Hà rất nhiều và ổn định cả một khoảng thời gian, vậy mà chỉ sau vài ngày không còn thấy nhớ nhung gì nữa.

Tôi đi làm được 3 tuần, dần quên Hà đi, chợt nhận ra mình là kẻ đa tình. Tôi để ý một đồng nghiệp cùng tuổi trong phòng dự án, rồi có lúc lại thấy nhớ cô bé ở phòng nhân sự, không ngờ mình lại dễ dàng nảy sinh tình cảm đến vậy. Tôi là người hiền, sống lành mạnh, bản thân không bao giờ nghĩ đến chuyện lăng nhăng hay dễ dãi trong chuyện tình cảm. Việc nảy sinh tình cảm với các đồng nghiệp hoàn toàn là tự nhiên và tôi chẳng tìm đến họ để tán tỉnh gì cả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top