Wednesday, 17-01-2018
Tin mới
You are here: Home » Gia đình » Nỗi buồn tê tái của bà lão hơn 30 năm bán cháo nuôi 3 người thân điên loạn

Nỗi buồn tê tái của bà lão hơn 30 năm bán cháo nuôi 3 người thân điên loạn

GiadinhNet – Hơn 30 năm qua, người đàn bà ấy vẫn chung thủy với gánh cháo rong, tảo tần nuôi dưỡng ba người điên trong ngôi nhà nghèo nàn. Biết bao khốn khó và cả những cực nhọc xen lẫn trong cuộc đời, nhưng lúc nào, bà cũng tâm niệm cuộc sống luôn là những ngày vui để cố gắng không gục ngã trước nỗi bất hạnh quá lớn.

Nỗi buồn tê tái của bà lão hơn 30 năm bán cháo nuôi 3 người thân điên loạn 1

Bà Tài và gánh cháo thủy chung nghĩa tình. Ảnh: T.G

Phải đợi đến gần trưa, khi đã vãn khách, bà Thỏa mới có thời gian ngồi thủ thỉ về chuyện đời, chuyện mình với tôi. Bà vốn quê gốc tận Tam Thăng, nhưng năm 1968 bà lên Tam Kỳ học nghề may. Trong thời gian ở đây, bà gặp và bén duyên với ông Tài (người chồng bây giờ – PV). “Hồi đó, ông là nhà giáo rồi bị bắt đi quân dịch. Hai vợ chồng không giàu có nhưng cũng đủ ăn. Trong niềm hạnh phúc giản dị, mấy đứa con ra đời sau đó, đứa nào cũng học giỏi. Hai đứa con gái thì bình thường và đã có gia đình riêng. Ở nhà chỉ còn hai đứa con trai. Đứa con đầu là Nguyễn Hữu Dũng (SN 1971) vốn rất thông minh, học giỏi. Nó học đến năm lớp 11 thì tự nhiên sinh ra ngớ ngẩn rồi điên loạn đập phá nhà cửa và nghỉ học đi lang thang”, bà Tài ngậm ngùi bắt đầu câu chuyện của mình như thế.

Thương đứa con đầu học giỏi, cả hai vợ chồng bắt đầu bán tất cả gia sản để lo chạy chữa. Nhưng càng thuốc men, bệnh Dũng càng trầm trọng. Căn nhà cấp 4 làm lại không biết bao nhiêu lần bởi mỗi khi lên cơn, Dũng lại vác búa đập phá. Bất lực với đứa con bệnh tật, cả hai vợ chồng bà dồn sức chăm cho đứa con trai út Nguyễn Hữu Duẩn (sinh 1978). Bà kể: “Thằng Duẩn cũng khôi ngô tuấn tú, học rất giỏi. Nhưng đến năm 1998, lúc đang học lớp 10 thì bỗng dưng điên dại đập phá nhà cửa như thằng anh nó. Nghĩ mà tủi thân lắm chú ơi (!)”. Thương hai đứa con trai điên dại, cả hai vợ chồng bà lại bắt đầu những tháng ngày đưa con đi bệnh viện, hết trong Nam rồi ra Bắc. Nghe ở đâu có thầy hay, bà lại lặn lội tìm đến. Thậm chí, ai bày gì bà cũng làm nhưng cái chứng điên dại của hai đứa con trai vẫn không cách nào hết.

Nhà cửa, tài sản, bà bán hết để lo chữa chạy, nhưng chẳng đến đâu. Đến năm 2002, trong cơn điên dại, cả hai đứa con bà vác búa đập nát nhà cửa. Không còn tiền, bà buộc phải bán mảnh đất cuối cùng để sửa lại cái nhà làm nơi tá túc cho 4 con người khỏi những cơn mưa nắng miền Trung khắc nghiệt này. Họa vô đơn chí, trong lúc hai đứa con điên dại suốt ngày đập phá vẫn chưa chữa khỏi thì đến lượt ông Tài chồng bà cũng bắt đầu lâm trọng bệnh, suốt ngày ngồi nói lảm nhảm và bắt đầu điên loạn từ hơn 3 năm nay. Bà bảo: “Suốt mấy tháng nay, tôi tạm ngủ yên mỗi đêm được khoảng 4 tiếng đồng hồ vì hai đứa con lên ở trên trại. Nhưng nhiều lúc giật mình vì ông Tài cũng bất chợt nổi cơn điên giữa đêm vắng, tôi lại tất tả cho ông uống thuốc, chằng chống lại cửa nẻo để đề phòng trong lúc ngủ quên mất ông phá cửa trốn ra ngoài”. Bà bảo cũng muốn đưa chồng vào bệnh viện điều trị, nhưng ngặt nỗi tiền không có, mà ông cũng đã 80 tuổi rồi có xin trại cũng không nhận nữa. Nghĩ lại, bà thấy cũng chỉ bản thân mình mới để mắt đến ông được. Ngồi kể chuyện với tôi, bà không khóc như những ngày trước, mà thay vào đó là nụ cười ngượng ngịu chất chứa đớn đau. Chẳng ai biết đã bao đêm bà thức trắng, hết lo cho con rồi giờ lại lo cho chồng nữa. nếu không có gánh cháo rong, có lẽ bà cũng chẳng còn biết làm gì kiếm tiền nuôi chồng và con trong cơn điên loạn ấy nữa.

Lúc chúng tôi đến thăm ngôi nhà của bà, căn nhà rộng chừng 50-60m2 ở cuối ngách, cũ nát, lúp xụp, tường lở loang lổ, trông thật thảm khi đứng bên cạnh những ngôi nhà khang trang, cao tầng xung quanh. Nhìn phía trong căn nhà cấp 4 bề bộn đồ đạc, bà bảo do ông Tài mỗi khi lên cơn vứt đồ ngổn ngang. Thấy người lạ, ông Tài chạy trốn vào trong góc nhà vì “sợ người ta đến bắt mang đi”. Một lúc sau, bà Thỏa bảo ông mới chịu ra và đem khoe với tôi giấy mừng thọ của UBMTTQVN TP. Tam Kỳ tặng ông tròn 80 tuổi. “Lúc bình thường, ông hiền lắm, nhưng khi lên cơn lại ngồi nói lảm nhảm chẳng chịu làm gì. Cổng nhà khóa chặt không cho ai ra vô. Hỏi thì ông bảo: Khóa lại chớ không người ta vô bắt tôi nhốt, bà sống với ai…”, bà rơm rớm nước mắt kể…

Tam Kỳ , Nguyễn Thái Học , vỉa hè , An Mỹ , huy hoàng , Quảng Nam , chạy chữa , đồng hồ , mưu sinh

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top