Monday, 20-11-2017
Tin mới
You are here: Home » Tâm sự » Đàn ông chỉ là đối tác cuộc đời?

Đàn ông chỉ là đối tác cuộc đời?

Tôi đã suy nghĩ khá nhiều trước khi quyết định viết bài này. Lý do duy nhất thôi thúc tôi viết vì các em gái, bạn gái, các chị, các dì, đã, đang và sắp sửa lao mình vào hố sâu cảm xúc cuộc đời mà mọi người đặt cho nó một cái tên mỹ miều là tình yêu.

Tình yêu vốn rất đẹp, không có nó cuộc sống này chỉ là toan tính và những lý trí khô khan. Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm “Đã không yêu thì thôi, yêu mà tính toán quá mất đẹp”, nhưng phải khôn ngoan để từ cái đẹp đừng đổi sang cái họa, bởi vốn dĩ yếu mềm, phụ nữ sẽ mất tất cả khi đặt cược cả đời mình vào ván cờ tình yêu.

Nhan nhản trên các mặt báo là chia sẻ đầy rẫy chuyện đau lòng về: thất tình, bị phụ bạc, phản bội, lừa dối, đọc xong thấy mỏi mệt. Cứ than và sau đó là than tiếp mà không hề có một kế hoạch hành động rõ ràng nào để thoát khổ và hạnh phúc hơn. Đàn ông, thật ra chỉ là đối tác cuộc đời chứ không phải là lẽ sống. Một khi xem họ là đối tác thì ta có quyền chọn đối tác phù hợp với mình và từ chối, loại bỏ các đối tác không đủ điều kiện hợp tác tạo nên sản phẩm chung gọi là tình yêu.

Trước tiên, để tránh mua nhầm sản phẩm lỗi, chúng ta- những người tiêu dùng thông minh phải biết bảo vệ mình trước những sản phẩm không phù hợp, những mặt hàng bị lỗi, kém chất lượng, hàng nhái, hàng đểu. Hãy lập cho mình những tiêu chuẩn phù hợp và cách nhận biết các sản phẩm tồi. Nếu như tôi ghi rõ những tiêu chí của mình là: có sự nghiệp rõ ràng (hiện tại đang có bao nhiêu, trong tương lai sẽ có cái gì…), biết sống (hiếu thảo, biết cách chơi với những người chơi được) và tốt về khoản phòng the thì tôi sẽ sàng lọc đến mỏi tay để chọn ra một người chồng vừa ý.

Một sự thật là muốn có sản phẩm tốt, bản thân phải “ngon lành”. Tiêu chí của bạn là gì tự bạn phải biết rõ, đừng chạy theo phong trào, giống mẹ, giống bạn, giống bè cho bằng chị bằng em. Bởi cái gì đem lại cho bạn sự mãn nguyện lâu dài thì đó chính là lựa chọn. Tiến sĩ cũng tốt mà vá xe cũng chẳng sao, miễn là sống với người đó ta hoàn toàn thanh thản, an bình và thỏa mãn các yêu cầu cơ bản của một người đàn bà.

Phải biết chẳng có ma nào vừa ngon trai vừa biết sống mà chịu một cô vợ ủ ê, lười biếng, và nhác làm tình. Sự thật phũ phàng, nếu bạn ở mức trung bình, cái bạn có chỉ là những sản phẩm trung bình trở xuống. Tôi không tính các trường hợp ăn may, hên xui vì chuyện đó xưa nay hiếm, và nếu có cũng không duy trì lâu dài.

Công thức là: Nếu muốn có đối tác hạng A, chúng ta thay vì ngồi mơ, hãy làm cho mình thành người phụ nữ hạng A. Theo luật hấp dẫn, cái gì gần giống tính chất nhau sẽ hút nhau, “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, “nồi nào vung nấy” là thế xưa nay.

Nếu lỡ va phải một đối tác rởm thì sao? Sau khi xác định mình bị lừa do dại, “Tiên trách kỷ hậu trách nhân” để lần sau đừng dại nữa, thì sao? Có vài giải pháp chúng ta có thể lựa: Một là than khóc và chấp nhận, hai là than khóc vứt bỏ nó và cai luôn dùng sản phẩm này vì sợ bị dính đạn tiếp và ba là buồn, bỏ, tìm món khác. Tùy bạn thôi. Dù có là một bà nội trợ siêu đẳng cách mấy cũng không tránh những lần mua cá ươn, gạo dở, vậy nhưng có bà nào buồn chán và thất vọng quá mức đến mức từ ăn cá, tiệt ăn cơm luôn để “cảnh cáo” bọn lừa đảo không? Bài toán ra rồi nhé. Cứ từ từ mà hành động.

Đừng ngồi đó mà than: Em không xinh em cũng chẳng tài cán gì. Tôi không động viên bạn nổi đâu vì nó vô cùng giả tạo. Đã không xinh lại thiếu tri thức về chuyện ấy (điều cơ bản trong hạnh phúc lứa đôi và duy trì nòi giống) thì bạn cứ ngồi đó mà chờ một anh chàng cùi bắp đến rước. Bởi bản thân anh cũng chẳng hay ho gì (vì anh ấy tốt, các cô gái thông minh đã rước đi hết cả rồi, đâu đến lượt sung rụng đến miệng ta.

Đừng ủ ê, số mình đã vậy, thôi thì đừng cãi mệnh trời hay “cố gắng sống vì con”. Tất cả là lỗi của con người, bởi mình lệ thuộc, yếu đuối, buồn tẻ, hèn nhát quá nên người ta có quyền chà đạp và làm tổn thương mình. Thử hỏi, có quý anh nào không mê mệt các cô thơm tho, quyến rũ, giỏi nấu ăn, luôn làm mới mình, nghề nghiệp ổn định, nữ tính đủ để các anh thấy mình dũng mãnh, bản lĩnh, để các anh thấy mình có thể luận bàn quốc gia đại sự?

Giả như vì thói trăng hoa, mê của lạ, các anh dứt bỏ một báu vật như thế thì xin chia buồn cùng anh, em đến với người khác để hạnh phúc hơn. Đau đó rồi thôi, không ai đau một nỗi đau nào do người khác gây ra cả đời ngoại trừ mình cố tình muốn nhớ.

Tôi không viết cho các cô gái da trắng, chân dài, có học thức đọc để hoan hô, tôi viết cho bản thân và tất cả những người tôi thấy cần cảnh tỉnh. Hãy thay đổi quan điểm người yêu là linh hồn và chồng là vũ trụ thì đời bạn sẽ khác. Đặt mình vào thế không có anh em không sống nổi, là mình đã trao đời mình cho người khác. Rủi họ mỏi tay, thấy mình không hợp và có quyền đặt mình xuống thì đời mình ra sao?

Tôi viết ra cũng để bảo vệ quý anh trước tình yêu bởi họ cũng giống mình, có quyền chọn những thứ mình thích và bỏ đi những thứ mình không còn hứng thú. Phụ nữ cũng nên thế, tình yêu, hôn nhân chỉ là một mảng phải có trong nhiều mảng của cuộc đời. Như đã nói, nếu nó không hợp, hãy tháo ra và tìm mảng khác xứng đáng lắp vào để sống tiếp.

Trong bài viết này tôi không bàn sâu về trách nhiệm bởi nó thuộc khía cạnh khác của cuộc đời. Con cái, nghĩa vụ “phải hạnh phúc để gia đình, cha mẹ an lòng” thuộc phần bàn sau. Thương con, có hiếu hay sợ mất sĩ diện cũng có nhiều đường, đừng bán rẻ đời mình vì những gì không xứng đáng.

Các bạn của tôi cố lên nhé, ban đầu chưa quen, sau sẽ thành thục trong việc chọn lựa, thử và sai. Không sao, cái gì cũng có khởi đầu, hãy vững tin, một khi mình mạnh mẽ, suy nghĩ đúng, hạnh phúc là cái chắc chắn sẽ tìm đến.

Nhân tiện, tôi cũng nói rõ, mình không gây thù chuốc oán với các anh bởi các anh là một phần đẹp đẽ của trái đất này. Mình yêu các anh bởi các anh đem đến cho phụ nữ tình thương và trách nhiệm, các anh có lỡ chưa tốt cũng bởi xã hội còn chấp nhập xài hàng hỏng, hàng giảm giá, không trách các anh được, các anh cũng chỉ cung theo cầu mà thôi.

Mình không rao giảng, mình cũng chẳng lên gân hay may mắn gì, những gì mình trải qua cũng màu mè, phong phú lắm rồi nên không hề lý thuyết. Mình không kể lể bởi tất cả những gì đi qua đời mình hay đời các bạn đều có một ý nghĩa nào đó, ít nhiều nó cũng cảnh tỉnh chúng ta nhận ra cần điều chỉnh lại việc gì để hạnh phúc hơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top