Thursday, 15-11-2018
Tin mới
You are here: Home » Gia đình » Đàn bà lòng hẹp

Đàn bà lòng hẹp

Hồi đó, chàng là cán bộ trẻ vào giảng đường cùng lứa học sinh phổ thông nên nhiều cô bé đã nhìn chàng đầy ngưỡng mộ. Chàng có bề ngoài cao lớn, chỉn chu và đạo mạo. Cô bạn tiểu thư của lớp mê ngay cái sự “người lớn” đó của chàng. Tuy nhiên, chỉ hơn một tháng sau đó, thần tượng tan biến trong mắt cô bạn mong manh dễ vỡ…

Đàn bà lòng hẹp 1  

Cơn cớ thì chẳng có gì to tát cả. Chàng yêu quê hương, chàng mê tương cà thì làm gì có lỗi đâu. Nhưng mà trong những buổi chiều tan học đi dạo trên bờ đê, chàng luôn tranh thủ mua nghìn cà rồi treo toòng teng ở ghi đông xe. Rồi thì quá hào hứng vì mua được cà ngon và rẻ, chàng hân hoan kể về chiến tích đi chợ của mình: “Hôm qua anh đi chợ, mua được mớ rau muống 500 đồng. Nhưng anh nhanh tay xin thêm được ít hành lá. Đấy đi chợ là phải biết tinh nhanh như thế, em ạ”.

Mặc dù nàng chẳng phải là tiểu thư đài các, nhưng gia đình nàng vốn Hà Nội gốc, mọi thứ đều có sự tinh tế, nhẹ nhàng. Bởi thế, tình yêu thuở đầu đời của nàng trở nên tức tưởi tuyệt vọng bởi những túi cà toòng teng trên ghi đông xe như thế…

Một chuyên gia tâm lý cho hay, có những chàng trai không thể hiểu vì sao tình yêu đang kỳ nồng thắm lại vỗ cánh bay đi nếu như họ không nhận được lá thư như của cô gái dưới đây:

“… Có lẽ anh chẳng thể biết, một tối, khi tới đầu ngõ em đã nghe thấy tiếng anh quát: “Thôi, bà im đi, bà biết gì mà nói. Có mấy triệu bọ mà cứ nhắng cả lên. Để yên khi nào tôi kiếm được tiền, tôi sẽ trả”. Em đã rụng rời chân tay, không tin vào tai mình khi em nhìn qua cửa sổ chỉ thấy người mẹ đáng thương của anh nước mắt lã chã trước những lời quát mắng của anh. Em đã bỏ chạy thật nhanh khỏi nhà anh…

Sau đêm đó em có buồn một chút, song với tình yêu em đã tự thanh minh cho anh rằng: “Khi nóng ai chẳng thế, có vậy mới là đàn ông”. Rồi chúng ta lại vẫn vui vẻ như trước.

Lần hai chúng mình vào một quán phở đêm, anh gọi cho em bát phở bò còn anh thì phở gà. Khi người chủ quán đã mang hai bát phở bò ra và xin lỗi rằng khuya rồi nên hết phở gà, mong anh dùng tạm phở bò. Anh đã mắng người ta té tát, bất chấp sự có mặt của em ở đó. Rồi anh kiên quyết không ăn và không trả tiền bát phở bò ấy…

Và tới hôm chúng mình đang ngồi chơi trên ghế đá, tâm trạng em mới thật sự vỡ oà. Em đang ngất ngây trong vòng tay ấm áp của anh, song em vẫn đủ tỉnh táo để nghe thấy anh quát chú bé bán kẹo cao su đang đứng bên mời anh mua. Cậu bé đó còn cố nài nỉ với vẻ tội nghiệp thì bị anh đạp một cái vào chân làm cậu ta ngã dúi dụi…

Đối với em, lúc nào anh cũng chu đáo, nhẹ nhàng và hào phóng nên em chẳng trách anh điều gì. Giá em là một cô bé ngốc nghếch, hoặc non nớt dại đột, em sẽ loá mắt vì tình yêu anh dành cho em. Nhưng có lẽ vì đàn bà lòng hẹp nên em lại có những cái giật mình, thảng thốt trước những hành vi anh đối xử với mẹ, với người bán phở, với cậu bé bán kẹo cao su. Người em yêu bỗng trở nên xa lạ và đáng sợ vô cùng…”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top