Sunday, 19-11-2017
Tin mới
You are here: Home » Tin tức khác » Truyện ngắn » Blog Radio 5: Noel một mình

Blog Radio 5: Noel một mình

Có thể bạn đang tràn ngập trong hạnh phúc, đang tận hưởng cuộc sống đủ đầy nhưng đừng quên, ở bên cạnh chúng ta vẫn có những trái tim cần được sưởi ấm và chia sẻ. Vậy tại sao chúng ta không dành Blog Radio hôm nay để cùng chia sẻ với những tâm hồn cô đơn trong đêm Giáng Sinh nhỉ?

Hôm nay em ra đường, vẫn một mình, thích lắm cảm giác được lang thang ngoài đường ấy… gió đêm lùa vào tóc em, đùa nghịch làm cho mái tóc tung bay rối bời… gió đêm mơn man trên má, trên mắt, trên môi em… mát rượi.

Cũng chẳng biết từ bao giờ mình xa nhau anh nhỉ? Có lẽ là từ lúc anh đi về một nơi xa xôi, xa em, xa cả những góc phố những con đường thân quen, những tin nhắn yêu thương, những cuộc nói chuyện nối liền hai đầu đất nước dần vơi đi. Anh và em bị cuốn theo dòng xoáy của cuộc đời để rồi khi giật mình nhận ra thì mình đã mất nhau, không một lời chia tay, không một lời giải thích. Chúng ta im lặng và bước dần ra khỏi cuộc đời nhau…

Một khoảng thời gian dài em chống chếnh, bước đi hụt hẫng giữa đời….vẫn nghĩ về anh thật nhiều. Rồi một ngày, trong giấc mơ em gặp anh cùng một ai đó thật xinh tươi trên đường phố Hà Nội, trong mơ em thấy chị ấy đang hếch mũi lên ngửi mùi hương hoa sữa nồng nàn quấn quít trong gió trong vòng tay của anh và em… em là một cơn gió vô tình lướt ngang qua hai người để rồi giật mình tỉnh giấc, mắt em nhòe nước và lưng áo ướt lạnh mồ hôi…

Em vốn là một đứa thích đọc truyện cổ tích và em tin vào cổ tích, tin vào những kết thúc có hậu của nó. Em nhìn đời, nhìn người qua lăng kính màu hồng, em sợ, sợ những đoạn kết buồn… Thế mà em đã phải đối mặt với nó một mình và phải giả vờ mạnh mẽ!

Cơn gió kéo lạnh bất chợt kéo em trở về hiện tại.

Là em một mình, vẫn một mình… trái tim em đã nhận ra đâu là ranh giới cho một tình yêu… nhận ra như thế nào là yêu là thương là đau khổ.

Noel sắp tới… Em sẽ một  mình ra đường vì biết rằng ở cách em 1735km (cứ tạm gọi vậy nhé) có một người cũng đang ngoài đường… hạnh phúc…

Trời miền Nam mấy hôm nay lạnh lắm! Mỗi khi sắp Noel bao giờ trời cũng lạnh như thế này và Noel năm nay chắc em lại một mình lang thang ngoài đường ngắm người, ngắm xe qua lại một mình…

Em lang thang một cách vô định trên đường, từng vòng bánh xe cứ lăn đều đều đưa em đi qua từng ngõ ngách, đi qua từng con đường quen thuộc hằng ngày em vẫn đi…

Gió…

Tay lái em loạng choạng, mắt chợt em cay xè, chẳng biết vì gió đêm hay vì một điều gì khác…

Lạnh…

À không, phải nói là lạnh tê tái mới đúng!

Lạnh lắm ấy, cái áo vải mỏng manh không đủ giữ cho em ấm trong một buổi tối như thế này! Bâng quơ nhìn trên đường, xung quanh em ai cũng có cặp có đôi, tay trong tay, ấm áp… chỉ có em là một mình!

Tăng ga lên thật nhanh nhằm tránh những con người hạnh phúc ấy, em rẽ vào một ngõ nhỏ thật nhỏ, luồn lách mong về nhà thật nhanh… nhưng sao vòng bánh xe lại đưa em ra con đường ấy… con đường kỷ niệm của ngày xưa… Và rồi anh ùa về, tràn ngập trong từng suy nghĩ, trong từng hơi thở của em.

Cứ ngỡ rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, cứ ngỡ rằng em đã để lạc mất anh đâu đó trong ký ức xa xăm mà giờ đây, chỉ là một cơn gió lạnh, chỉ là một nỗi cô đơn trong ý nghĩ cũng đã mang anh về lại bên em. Ý nghĩ mang anh về gần thật gần bên em cũng đủ cho em cảm nhận được chút hơi ấm trong trời lạnh dù chỉ là hơi ấm trong ký ức xa xưa…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top