Warning: include(/home/khoevadep/domains/khoevadep.edu.vn/public_html/wp-content/plugins/wp-super-cache/wp-cache-base.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/aloolavn/public_html/khoevadep.edu.vn/wp-content/plugins/wp-super-cache/wp-cache.php on line 53

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/khoevadep/domains/khoevadep.edu.vn/public_html/wp-content/plugins/wp-super-cache/wp-cache-base.php' for inclusion (include_path='.:/opt/alt/php53/usr/share/pear:/opt/alt/php53/usr/share/php') in /home/aloolavn/public_html/khoevadep.edu.vn/wp-content/plugins/wp-super-cache/wp-cache.php on line 53

Warning: include_once(/home/khoevadep/domains/khoevadep.edu.vn/public_html/wp-content/plugins/wp-super-cache/ossdl-cdn.php) [function.include-once]: failed to open stream: No such file or directory in /home/aloolavn/public_html/khoevadep.edu.vn/wp-content/plugins/wp-super-cache/wp-cache.php on line 70

Warning: include_once() [function.include]: Failed opening '/home/khoevadep/domains/khoevadep.edu.vn/public_html/wp-content/plugins/wp-super-cache/ossdl-cdn.php' for inclusion (include_path='.:/opt/alt/php53/usr/share/pear:/opt/alt/php53/usr/share/php') in /home/aloolavn/public_html/khoevadep.edu.vn/wp-content/plugins/wp-super-cache/wp-cache.php on line 70
Blog Radio 14: Khoảng cách ngày tình nhân
Saturday, 22-07-2017
Tin mới
You are here: Home » Tin tức khác » Truyện ngắn » Blog Radio 14: Khoảng cách ngày tình nhân

Blog Radio 14: Khoảng cách ngày tình nhân

Valentine rồi, chúc cho những ai “sẽ phải” cô đơn trong Valentine này một ngày vui trọn vẹn hơn với nhiều niềm vui khác. Chúc cho những ai yêu nhau mà không bên nhau được vì khoảng cách sẽ hạnh phúc hơn trong những Valentine sau.

Valentine rồi, chúc cho những ai “sẽ phải” cô đơn trong Valentine này một ngày vui trọn vẹn hơn với nhiều niềm vui khác. Chúc cho những ai yêu nhau mà không bên nhau được vì khoảng cách sẽ hạnh phúc hơn trong những Valentine sau. Blog Radio trân trọng mời các bạn lắng nghe và cảm nhận một truyện ngắn không thể bỏ qua trong đêm Valentine này…

“Không có tình nhân trong tình nhân Tết, ít nhiều cũng có cảm giác lạc lõng, bơ vơ, không có tình nhân trong tình nhân Tết, ôi chỉ nghe thấy những giai điệu bi thương, đang cắt xé đi những ưu tư, phiền muộn…”

Tôi lắng nghe bài bát trong chương trình radio trước đây tôi từng gắn bó hơn năm trời, chương trình có giọng nói làm mê hoặc con tim tôi, chương đến với ban đêm biến tôi thành một con người khác với ban ngày…

Đã từ lâu kể từ ngày người đó không làm chương trình này nữa, tôi cũng không còn thức khuya để nghe, thức khuya để nhắn đi vài dòng tin nhắn và chờ đợi hồi âm từ người đó nữa. Đã lâu lắm rồi, giờ đây nghe lại những giai điệu nhạc của chương trình trong một đêm không ngủ được như đêm nay, tôi lại nhớ về Yến Tử – biệt danh của người làm chương trình mà tôi thích, và lại nhớ về Hiểu Phàm – người giúp việc của tôi.

Ngày đó, cứ mỗi khi đêm về là tôi chỉ trực để nghe chương trình Radio mà tôi thích, tôi là một thính giả trung thành bởi vì tôi thích nghe giọng nói của Yến Tử, người con gái có một thứ giọng ấm áp, cực kì thu hút những trái tim chưa bình yên trong đêm vắng. Ngày thường bạn có thể vất vả, bực dọc với vô số việc, nhưng chỉ cần đêm về, thời gian mà cảm giác có chút thân quen, có chút ngang tàn… thời gian mà khi mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ ngọt ngào, còn bạn thì suy tư, trầm lặng … khi đó, giọng nói của cô và những giai điệu nhạc trong chương trình sẽ làm bạn dần dần chìm vào giấc ngủ.

Một con người bướng bỉnh và cố chấp, luôn tranh cãi với cô gái giúp việc Hiểu Phàm như tôi, đến đêm lại biến thành một con người khác. Một con người yếu đuối, luôn cần những lời động viên ngọt ngào của người dẫn chương trình Yến Tử.

Yến Tử nói: “Mỗi một cô gái đều là một thiên sứ không có nước mắt, khi cô gái gặp được chàng trai trong trái tim mình thì lúc đó trái tim cô đã nảy sinh tình cảm, và thế là thiên sứ rơi lệ, bị đưa về trần gian,vì thế các chàng trai hãy đừng bắt nạt cô gái của mình, bởi vì cô gái đã vì anh mà vứt bỏ cả một thiên đường.”

Trước đây tôi thấy mình thật có lỗi vì đã làm mối tình đầu của tôi phải khóc, tôi có lỗi với em biết bao, nhưng thời gian đó tôi còn biết làm gì thêm được nữa, ba mẹ không cho tôi yêu em chỉ bởi vì lúc đó tôi còn bận rộn với thi cử, sợ ảnh hưởng tới con đường tôi đã chọn nên ba mẹ không cho phép tôi yêu ai cả, đôi khi chỉ muốn được quay lại bên em, nhưng có lẽ đã muộn, em đã có một nửa của mình, còn tôi vẫn đang tìm cho mình một nửa còn lại, tìm hoài mà chưa thấy.

Yến Tử đã cho tôi lời khuyên: “Chúng ta đều không sai, chỉ là vì thời gian đã thổi tàn đi những lời hẹn ước. Vậy thì hãy đóng cửa những chiếc hộp đã một thời chứa đựng những lời hẹn ước đó, hãy coi như nó là một kỷ niệm đẹp, hãy tìm cho mình một cuộc sống mới vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn.”

Yến Tử luôn làm tôi tìm thấy bản thân mình trong đêm tối, tôi cảm ơn cô biết bao vì có giọng nói của cô giúp tôi vượt qua sự cô đơn của màn đêm lạnh lẽo, còn Phàm thì luôn làm tôi có hứng bắt nạt này kia, tôi bắt nạt cô nhiều lắm khiến đôi lúc cô phát cáu và không thèm ngó tới tôi.

khoang cach ngay tinh nhan

Ngày đó cô nói cô cần tiền để lo viện phí cho mẹ nên cô làm một ngày mấy việc liền, cô không hề lo ngại đến sức khỏe vì cô chỉ cần có mẹ ở bên. Thế mà tôi bắt nạt cô hoài , tôi tìm mọi lí do để cô mở lời nhiều hơn, tôi lấy cớ trách móc cô thứ này thứ kia đến khi cô không chịu được nữa thì mới nói chuyện với tôi, tức tưởi lắm nhưng cô vẫn thanh thản trả lời như khỉnh rẻ tôi vậy làm tôi hụt hẫng, nhưng bù lại, tôi tìm thấy cảm giác nhẹ nhàng trong giọng nói của cô, nghe cô nói, tôi chỉ biết đứng ngẩn người ra đó, không còn nói thêm được câu nào nữa…

So với ánh mặt trời, tôi thích màn đêm hơn. Đêm thường cho tôi những giả tưởng không biên giới, giống như vũ trụ bao la không bờ bến. Ánh đèn trên các con đường dần dần sáng rọi, chuông vẫn chưa đổ, nhưng sự biến đổi của những ánh sáng đèn nói cho tôi biết màn đêm đang tới. Đêm tối đã đem lại cho tôi thứ mà tôi chưa từng có, đó là sự vắng lặng, yên tĩnh, trong khoảng không gian yên tĩnh đó, tôi có thể nghe thấy hơi thở của hoa cỏ, nghe thấy gió đang hát ru, nghe thấy trăng với sao đang thì thầm này nọ.

Tôi như lại hẹn hò với Yến Tử qua cái Radio yêu quý, gửi hết tin nhắn này đến tin nhắn khác.

“Yến Tử ơi, có phải những đêm nhẹ nhàng, yên tĩnh cũng sẽ có những người khẽ than? Nó có nghĩa rằng, bông hồng của một tình yêu vĩ đại cũng sẽ cúi thấp nửa đầu mình. Từ câu thơ

“Tửu vô sầu tràng, hóa tác tương tư lệ” đến “Hai tình nếu như là trường cửu, hà cớ gì cứ phải cách xa nhau?”

… Những câu thơ đẹp tuyệt vời càng làm tôi cảm thấy thê lương, lạnh lẽo. Phải chăng đây chính là sức mạnh của đêm? Một sức mạnh nhẹ nhàng, liên miên, rả rích… càng làm tôi nhớ về em, mối tình đầu của tôi, nhưng gạt bỏ tất cả, tôi đang tìm cho mình một tình yêu mới, tìm hoài chưa thấy là sao?… …”

Yến Tử nói: “Đôi mắt có thể nhìn thấy phong cảnh ở rất xa, rất xa, thế nhưng đôi mắt lại không thể nhìn thấy rõ hàng mi phía trước, luôn luôn bên cạnh không dời li bước.”

Biết đâu một ngày nào đó bạn phát hiện ra rằng xung quanh mình sẽ có người mà ta thầm để ý đến, chỉ bởi vì thời gian đang giấu đi một nửa của bạn, chỉ bởi vì thời gian chưa để mọi chuyện chín muồi….

Tôi và các bạn, chúng ta đều đang lang thang trong thành phố đêm, là niềm đam mê với công việc đã khiến tôi cảm thấy yêu màn đêm hơn, trong những đêm lạnh giá, có các bạn ở bên, tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa”…

Càng về đêm tôi càng cảm thấy yêu biết bao giọng nói ngọt ngào của cô, có lẽ đêm đã giúp cho tâm hồn tôi xích lại gần Yến Tử hơn, mặc dù với cô, tôi là một thính giả bt như bao thính giả khác. Nếu như có thể mơ, có lẽ tôi sẽ mơ Yến Tử sẽ là người thay thế cho mối tình đầu của tôi, cho dù tôi và cô chưa một lần gặp mặt. Ôi, giấc mơ ơi, có khi nào mi đến? …

Phàm giúp việc cho tôi được nửa năm thì cô xin phép không tiếp tục làm nữa, mẹ cô đã xuất viện nên cô nghỉ làm, tôi tiếc lắm nhưng cũng không thể níu kéo cô ở lại được. Cô đi rồi tôi cảm thấy nhà cửa trống vắng, trống vắng đi những giọng nói của cô, tôi cũng dần trở nên ít nói vì chẳng còn ai để bắt bẻ nữa.

Yến Tử ơi, đôi mắt có thể nhìn thấy phong cảnh ở rất xa, rất xa, nhưng đôi mắt lại không thể nhìn thấy rõ hàng mi phía trước.
Vâng, tôi đã thần tượng Yến Tử, một con người đồng hành với tôi trong thành phố đêm, trong thành phố đêm đó, khoảng cách giữa tôi với Yến Tử tuy xa mà gần, cho dù chúng tôi chưa hề biết mặt nhau, và tôi lại rất bình thường với Phàm, một con người của cuộc sống thường ngày, khoảng cách giữa tôi và cô gần đến mức tôi có thể bắt nạt cô thường xuyên.

Khoảng cách là như thế, có ai ngờ tôi và Yến Tử tưởng như xa nhau lắm mà lại gần như tôi với Phàm.

Vậy hóa ra: Khoảng cách xa nhất chẳng phải là sự sống và cái chết mà là khi em ở bên cạnh tôi rồi nhưng tôi không hề hay biết .

Những giai điệu nhạc trong trương trình lại vang lên, luyến tiếc biết bao khi không còn được nghe giọng nói của Yến Tử, luyến tiếc biết bao khi không còn được gặp lại Phàm, nếu như còn có thể gặp lại Phàm một lần nữa, có thể nào cho tôi được nói ra lời của trái tim? Tôi và cô còn có duyên để gặp lại nhau nữa không? Hay khoảng cách ngày xưa chỉ gần như đôi mắt với hàng mi giờ như đã thành hai cực của trái đất? Tôi không biết…

Một Valentine lại đến, những người yêu nhau dù ở xa nhau lắm cũng cảm thấy như gần nhau hơn, còn tôi vẫn sẽ một mình trong thành phố lấp lánh đèn hoa, thành phố mà bỗng dưng trở nên mĩ lệ hơn với những đôi tình nhân, những bông hồng và với vị ngọt chocolate, thành phố mà trong đó có khi tôi và Phàm đã vô tình lướt qua nhau mà không biết.

Truyện ngắn của Blogger MeiMei

Nguồn : nhacvietplus.com.vn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top